
Đối với một người học sinh, còn giấc mơ nào lớn hơn được học tập tại một quốc gia phát triển, được tiếp nhận một nền giáo dục mang tầm vóc quốc tế.
Tuy nhiên, với rất nhiều bạn học sinh, đặc biệt là những bạn chưa có lợi thế về khả năng tài chính hay thành tích học tập, giấc mơ ấy trở nên rất xa vời. Thực tế cho thấy, có rất nhiều bạn học sinh, sinh viên đã vượt qua những rào cản của mình để tiến bước trên con đường hoàn thành giấc mơ du học. Nhật Anh – AVI mời các bạn lắng nghe câu chuyện của bạn Vũ Hoàng Hiệp – sinh viên năm cuối và là một trong những người xuất sắc nhận được Học bổng 100% chương trình Diploma tại Học viện quản lý Singapore (SIM).
>> Học bổng 100% chương trình Diploma tại Học viện Quản lý Singapore – SIM
Suốt đời mình, tớ bị mọi người gọi là một kẻ mơ hão. Họ biết tớ đến từ đâu. Họ nghe những giấc mơ của tớ. Thế rồi, họ cười lớn vì cho rằng, tớ là một “Harry Potter” điển hình nhưng thực tại này thì chẳng phải là một thế giới pháp thuật.

Tâm sự của một bạn mê Harry Portter đạt học bổng Học viện SIM
Tớ được sinh ra ở miền Bắc một đất nước nhỏ bé, Việt Nam. Tớ tốt nghiệp từ một trường trung học hết sức bình thường ở Hà Nội – trường Lê Quý Đôn – Hà Đông, với một điểm trung bình tầm tầm, ngoại trừ điểm Toán. Thành thật mà nói, đấy không phải một xuất phát điểm vẻ vang gì. Mọi người cười tớ, nói rằng tớ sẽ chẳng bao giờ có thể dành được một suất học bổng du học với một hồ sơ như thế. Nhưng tớ đã bỏ ngoài tai những lời nói ấy, không giải thích gì mà tập trung vào việc của mình.

Mọi người không tin rằng mình có thể dành học bổng
Đó là một ngày mùa xuân tươi đẹp khi tớ biết đến SIM. Khi ấy, tớ đang lang thang trên mạng tìm kiếm những trường học, học viện tốt nhất tại Singapore. Rồi SIM xuất hiện. Tớ đọc về trường và tìm ra Học bổng Diploma. Tớ không dám kỳ vọng nhiều, tất cả những gì tớ có là một bộ hồ sơ tầm thường và một giấc mơ. Thế rồi SIM gửi email cho tớ, nói rằng tớ được mời đến một buổi phỏng vấn học bổng. Tớ lo chết đi được. Tớ tự hỏi mình, làm sao để chứng tỏ bản thân mình? Làm sao để thuyết phục hội đồng trao cho tớ phần học bổng đó? Làm sao để thể hiện tốt hơn những ứng viên khác? Và rồi mẹ tớ bảo rằng, “Con cứ là con, họ trao học bổng cho con, chứ không phải một hình mẫu mà con muốn trở thành”. Trong giờ khắc quyết định, tớ đã nói thật hết lòng mình, về những giấc mơ của tớ và phương hướng để tớ hoàn thành chúng. Buổi phỏng vấn kết thúc và trong một tháng chờ đợi, tớ như đứng đống lửa ngồi đống than.

Học viện quản lý Singapore – SIM
Ngày mùng hai Tháng chín năm đó, khi nhận được email xác nhận tớ đã giành được học bổng của trường, trong lòng tớ là một cảm giác rất lạ. Tớ sẽ không thể quên được cảm giác ấy, cái cảm xúc nhẹ nhõm, giống như một người đang bay bổng giữa chín tầng mây. Tớ run lên và gọi cho mẹ. Lúc ấy, tớ nhớ tớ đã thều thào kể cho mẹ mọi nỗi lo lắng, sợ hãi về tài chính gia đình. Một chân trời mới đang mở ra ngay trước mắt tớ. Tớ đoán “Harry” đã tìm được thế giới pháp thuật của mình rồi. Và chẳng ai có thể cười nhạo cậu ấy nữa.

Đã qua chín tháng kể từ ngày đầu tiên tớ đặt chân đến đất nước Singapore, và có vẻ như cậu nhóc từ một địa phương nhỏ ở Việt Nam đã trưởng thành hơn, học được nhiều thứ hơn. Trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, SIM đã tặng tớ rất nhiều điều. Đầu tiên, họ cho tớ thử thách, kiến thức và động lực. Tớ hiện tại đang trong kỳ cuối của khóa học. Tớ vẫn nhớ từng cuộc chạy đua deadline, những đêm dài không ngủ với bộn bề giấy tờ, những lần thở phào nhẹ nhõm mỗi khi biết kết quả thi,… Học tập tại SIM thay đổi hoàn toàn định nghĩa về việc học trong tớ. Tại đây, các thầy cô không cho cậu con cá, mà họ tặng cậu một chiếc cần và dạy cậu cách đi câu. Nhờ có đó, tớ học được cách độc lập và tự chủ với cuộc đời mình.

Học tập tại Học viện Quản lý SIM – Singapore
Thứ hai, người ta đã nói, một hành trình dài sẽ chẳng thể trọn vẹn nếu thiếu bạn đồng hành. Nhờ có SIM, mỗi ngày đến trường, đều có những người bạn giúp đỡ tớ hàng giờ trong môn Kế toán, những người sẵn sàng khóc cười cùng tớ, chia sẻ những khoảnh khắc quý giá của tuổi trẻ. Tớ biết thời gian sẽ trôi rất nhanh, nhưng bạn bè thì vẫn ở đó, giống như một lời nhắc nhở rằng tớ đã có một tuổi thanh xuân tuyệt vời thế nào dưới mái trường SIM.

Một điều quý giá nữa mà học bổng này đã cho tớ là sức mạnh tinh thần. Nghe thì có vẻ to tát đấy, nhưng thực ra, đó chỉ là sự tự tin vào bản thân, ý chí quyết tâm và tinh thần trách nhiệm. Trở thành một Đại diện sinh viên, tớ có cơ hội để thể hiện bản thân, biến mình trở thành một người có trách nhiệm và quyết đoán hơn. Chương trình Đại diện sinh viên là một bước đệm vững chắc cho tương lai của tớ. Tớ được học cách làm việc chuyên nghiệp. Tớ rất tự hào được trở thành một thành viên của chương trình.

Ngay lúc này, nghĩ lại quãng đường tớ đã đi qua trong chín tháng, tớ vẫn ngỡ như đang nằm mơ. Chỉ có điều, lần này, tớ không chỉ đơn giản là đi theo giấc mơ của tớ, mà tớ quyết tâm theo đuổi nó. Ngàn lần cảm ơn đến những người đã luôn ủng hộ tớ, đặc biệt là mẹ! Xin được nhắn nhủ với những người bạn đang mộng mơ ngoài kia, các cậu có thể từ bỏ Toán học, Hóa học, nhưng đừng bao giờ bỏ giấc mơ của mình. Hãy đặt cho mình một mục tiêu, và cứ quyết tâm bước đi, rồi các cậu sẽ đến nơi mà. Dù các cậu là ai, đến từ đâu, chỉ cần cậu dám mơ và mơ thật lớn, các cậu đều xứng đạt được nguyện vọng của mình.
























